Nguyễn Anh Tuấn, công ty đầu tư phát triển Á Châu, Hà Nội
Công ty HI-TEK, tổ chức cung cấp dịch vụ đăng ký tên miền .VN và quảng bá .VN trên toàn cầu (www.VN) duy nhất do Trung Tâm Thông Tin Mạng Internet Việt Nam thuộc Bộ Bưu Chính Viễn Thông công nhận, trả lời:
Doanh nghiệp hay tổ chức, cá nhân muốn mở website phải thực hiện đăng ký tên miền tại VNNIC hoặc đăng ký và thanh toán trực tuyến trên mạng www.VN của công ty HI-TEK và đăng ký hoạt động tại Phòng Quản Lý Internet, Cục Báo Chí (Bộ VH-TT).
1. Đăng ký tên miền
Trước hết, bạn vào trang web của VNNIC (www.vnnic.net.vn) hoặc www.VN để kiểm tra sự tồn tại tên miền bạn muốn đăng ký. Sau đó điền thông tin vào các mẫu đăng ký trực tuyến và tiến hành thủ tục đăng ký và thanh toán trực tuyến với www.VN; hoặc bạn tải về (download) hồ sơ theo mẫu (có trên trang web) kèm theo bản khai đăng ký tên miền, và một số giấy tờ như: quyết định thành lập hoặc giấy phép kinh doanh, giấy phép mở văn phòng đại diện và trực tiếp lên làm việc tại VNNIC. Bạn cũng có thể thông báo cho nhân viên của HI-TEK tại số điện thoại 84-4-7343328 để được phục vụ tư vấn cách chọn lựa tên miền và hỗ trợ trong quá trình đăng ký.
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục và nộp lệ phí, trong vòng 4 giờ, tên miền của bạn sẽ xuất hiện trên website của VNNIC trong danh sách tên miền đồng ý cấp phát.
Chậm nhất là 4 ngày sau khi chuyển lệ phí và không có khiếu kiện gì về tên miền, tên miền của bạn sẽ được VNNIC cho phép hoạt động trên mạng. Lệ phí này bao gồm: Phí đăng ký tên miền và phí duy trì.
Địa chỉ nhận phí là 115 Trần Duy Hưng, Trung Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội hoặc 27 Nguyễn Bỉnh Khiêm, Đa Kao, Q.1, TPHCM; hoặc chuyển khoản theo số VND5512929.
Đối với cá nhân, tổ chức, công ty nước ngoài không có VPĐD tại Việt Nam sẽ liên hệ và đăng ký qua website www.VN.
Để tham khảo cách chọn tên miền, bạn có thể xem thêm bài “Tên miền sử dụng thế nào?”, TGVT - PCW-B số tháng 2/2004.
2. Đăng ký hoạt động
Theo Quyết Định 27/2002/QĐ-BVHTT ngày 10/10/2002, cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp trong nước và nước ngoài, các pháp nhân có yếu tố nước ngoài tại Việt Nam muốn cung cấp thông tin trên Internet, thiết lập trang tin điện tử trên Internet phải làm thủ tục xin phép gửi Bộ VH-TT.
Hồ sơ xin cấp phép bao gồm:
- Đơn xin cấp phép theo mẫu của Bộ VH-TT.
- Đề án về việc thiết lập website (bao gồm mục đích, nội dung, hình thức, kỹ thuật, nhân sự...).
- Văn bản đề nghị của cơ quan chủ quản hoặc của Sở VH-TT tại địa phương đối với các doanh nghiệp được Sở KH-ĐT tại các tỉnh, TP cấp đăng ký.
- Sơ yếu lí lịch của người chịu trách nhiệm
- Bản sao giấy phép đầu tư, giấy phép mở văn phòng đại diện và các giấy phép liên quan đến hoạt động của tổ chức, công ty đứng tên xin phép.
- Bản in trang chủ và các trang chuyên mục chính.
Sau khi nộp hồ sơ, trong vòng 30 ngày kể từ ngày nhận hồ sơ hợp lệ, Bộ VH-TT có trách nhiệm giải quyết việc cấp phép. Trường hợp không cấp phép, Bộ cũng sẽ trả lời bằng văn bản, nêu rõ lí do.
Lưu ý:
Nội dung trên trang chủ của website phải ghi rõ: Tên gọi của đơn vị cung cấp trang tin điện tử; Tên cơ quan chủ quản (nếu có); Số giấy phép, ngày cấp, cơ quan cấp giấy phép; Họ tên người chịu trách nhiệm chính của đơn vị cung cấp thông tin và trang tin điện tử.
Home » All posts
Thủ tục mở website
Người đăng: chaobuoisang on Thứ Hai, 19 tháng 4, 2010
Yêu theo kiểu hacker
Người đăng: chaobuoisang
Nhu cầu hack đang trở nên phổ biến trên các diễn đàn tin học. "Tôi và nhỏ giận nhau. Trường tôi xài hệ thống mạng nội bộ Novell 5.0 và login các máy con theo số máy. Mỗi thành viên ai cũng có tài khoản riêng. Tôi phải làm sao mới lấy được pass (mật khẩu) của cô ấy để thực hiện 'tuyệt kỹ Java' nói lời xin lỗi. Tôi đã có những vũ khí xem trộm rất tốt nhưng cô ấy cứ kè kè cái máy thì làm sao ra tay đây. Xin các đại ca, đại tẩu hacker giúp tôi với..."
"Cô ấy bảo yêu tôi nhưng tôi có cảm giác cô ấy vẫn còn quan hệ với bạn trai cũ. Thỉnh thoảng, cô ấy còn dùng máy của tôi để đọc mail, có ai biết chương trình xác định password để login vào e-mail của cô ấy không?".
Đó là những tâm sự tình yêu thời hack đang xuất hiện nhan nhản trên diễn đàn. Một hacker cho biết: "Phổ biến nhất là nhờ kiếm cái password e-mail hoặc thả vào máy tính một 'chú' keylog - chương trình ghi nhận những thông tin được gõ từ bàn phím và gửi về cho người cài - để kiểm soát hoạt động của chàng hay nàng".
Nhiều thanh niên thời nay muốn trông cậy vào những kỹ thuật hack để điều tra và quản lý trái tim của "người ấy". Trong khi đó, chính các hacker lại tiết lộ một kinh nghiệm "xương máu" của bản thân là "yêu kiểu hacker thường chỉ khổ nhiều hơn".
Sir, admin của một diễn đàn hacker, dẫn chứng: "Vì không ở gần nhau nên chúng tôi thường liên lạc qua e-mail và chat. Một ngày, vì tò mò mà cũng muốn kiểm tra người yêu nên tôi đã lén cài keylog vào máy tính của cô ấy qua một tấm thiệp điện tử. Sau khi lấy được thông tin về, tôi chết lặng vì phát hiện ra rằng cô ấy 'yêu đa phương'. Từ đó, tôi cứ phải sống trong đau khổ và dằn vặt vì biết quá nhiều chuyện, nhưng lại không thể nói thẳng với yêu vì hành động cài keylog giám sát cũng là việc không quân tử".
K, một admin hacker, khác cũng quyết định chia tay mối tình sau khi cùng tình địch (cũng là một hacker sừng sỏ) kiểm soát máy tính của cô gái mình để ý. Câu chuyện tình tay 3 cứ diễn ra trong tình cảnh chủ nhân của chiếc máy tính ấy cứ vô tư trong khi hai chàng hacker âm thầm kiểm soát thông tin của nhau và cùng... đau khổ.
Với những bạn trẻ vẫn đang giữ ý định yêu theo kiểu hi-tech này, cõ lẽ cũng nên thử một lần nghe lời khuyên chân thành của một hacker: "Trong tình cảm, nếu đối phương đã không thật lòng thì cho dù bạn đã dùng kỹ thuật hack để kiểm tra, giám sát thì càng biết sẽ càng khổ. Một khi đã thực sự yêu thương nhau thì chẳng cần bạn phải mất thời gian hack pass e-mail hay tìm cách cài keylog, bởi đến lúc nào đó, có thể chính người ấy sẽ đưa hết các mật khẩu cá nhân cho bạn".
Họa từ "chat"
Người đăng: chaobuoisang
Rủ bạn về cướp người nhà
Phong và các bạn Quân, Tùng, Đức (cùng sinh năm 1988) thường rủ nhau đi chat, tán tỉnh trên mạng nên quen với một nhóm 4 cô gái khác và nhanh chóng trở thành những cặp tình nhân sống bạt mạng tại các nhà nghỉ. Để tiêu vào những việc vô bổ này, chúng "vòi" bố mẹ, còn khi hết tiền thì cả bọn kéo nhau về nhà Hà Ngọc Bích (sinh năm 1989) ăn nghỉ. Bố mẹ Bích bỏ nhau, Bích bỏ nhà đi lang thang và thuê nhà ở, chứa chấp tất cả những thành phần lang thang mà cô coi là bạn.
Đêm 24/1/2005, sau khi chat xong, hết tiền, Phong liền rủ cả bọn thuê taxi về Cty chú mình - Cty TNHH Đại Việt Diên Đức (Hà Nội) - gây án. Phong gọi cửa đòi lấy chăn về cho ông, người bảo vệ tưởng thật đã mở cửa, liện bị Tùng và Đức rút dao khống chế để Phong tháo 2 đầu CPU, máy in, máy tính rồi bê ra taxi mang đi. Số tài sản này cũng chỉ giúp chúng ăn tiêu trong 2 ngày là hết.
Lừa xe bạn lấy tiền
"Vênh vênh tiểu thư", "Tình yêu đầu tiên", "Ai em cũng yêu"... là nickname của những cô gái chưa đầy 15 tuổi. Với Bùi Thu Trang (sinh năm 1986) và Nguyễn Thu Trang (sinh năm 1987), điện tử là một đam mê. Bố mẹ bỏ nhau lại có gia đình riêng nên Bùi Thu Trang trở thành kẻ thừa, phải sống với bà ngoại và cô tha hồ giao du, chơi bời mà không sợ ai la mắng, chỉ việc nói dối bà mỗi khi về muộn bị bà căn vặn. Nguyễn Thu Trang thì bỏ học từ lâu song vẫn cắp cặp đi học mà cha mẹ không hề hay biết. Những lần chuyện phiếm trên mạng đã giúp 2 cô Trang này nhanh chóng trở thành cặp bài trùng đi đâu cũng có nhau.
Ngày 28/4/2004, 2 Trang đi chat đến 22h thì không còn tiền trả chủ quán, 2 Trang liền bàn nhau gọi Nguyễn Duy Thắng (bạn quen qua chat), đến lừa xe bán lấy tiền thanh toán cho chủ quán. Được gọi, Thắng liền đến gặp 2 Trang. Lấy cớ đi có việc, Bùi Trang đã mượn xe Thắng và để Nguyễn Trang ở lại trò chuyện. Bùi Trang phóng đến một nơi khác và hẹn Nguyễn Trang ở đó. Vì xe máy không có giấy tờ nên 2 Trang đã gọi 2 bạn khác cũng quen qua mạng đến đem xe đặt lấy 5 triệu đồng rồi tung tẩy mua quần áo và ăn tiêu trong vòng mấy ngày.
Thuê xe ôm rồi cướp
Phạm tội để có tiền, song đáng sợ hơn cả đó là việc cá em có chủ định giết người cướp của, lấy tiền chỉ để chơi điện tử. Điển hình là trường hợp cướp xe ôm do Nghiêm Xuân Hải (SN 1989) và Nghiêm Huy Phong (SN 1988) cùng ở Từ Liêm, Hà Nội gây ra. Bố mẹ mải mê vào nội thành kiếm tiền và cứ yên tâm khi con ngày ngày vẫn cắp sách đến trường mà không biết rằng trường học của con là hàng điện tử. Với đủ lý do như đóng học, học thêm, sinh nhật bạn... để "nã" tiền bố mẹ đi chơi điện tử mà không đủ, 2 tên bàn nhau đem xe của Hải cầm đồ lấy 400 ngàn đồng. Khoản tiền này cũng chỉ chat được hai ngày là hết.
Không có tiền chuộc xe, sợ bố mẹ biết, Hải đã tự tạo một lưỡi lê sắc ngọt giắt vào người rồi cùng Phong thuê xe ôm để cướp bán. Sau khi thuê anh Hoan, người lái xe ôm, chở về Phú Mỹ, đến chỗ vắng người, Hải liền rút dao chém anh Hoan. Tuy nhiên, vụ cướp xe ôm không thành, Hải và Phong bị bắt.
Điều đáng nói là hầu hết các vụ án xảy ra, đối tượng đều nằm trong diện bỏ học, lang thang, con nhà giàu và ít được cha mẹ quan tâm chăm sóc. Qua đây, thiết nghĩ trước khi chúng ta có chế tài đủ mạnh để kiểm soát những hàng quán điện tử thì các bậc cha mẹ cần quan tâm hơn nữa đến con em mình, nhất là thời kỳ các em đang tuổi học làm người lớn này. Đồng thời, cũng mong Ban giám hiệu nhà trường nên có biện pháp quản lý học sinh, thường xuyên trao đổi với gia đình học sinh nhằm hạn chế được tình trạng vi phạm pháp luật ở lứa tuổi thanh thiếu niên.
Kiến thức + học hỏi = thành công
Người đăng: chaobuoisang
| |
Những người trực tiếp tham gia hai dự án trên, vừa tốt nghiệp đại học được hai năm.
Cơ hội đầu tiên cho ba kỹ sư trẻ Ngô Phương Thảo, Nguyễn Song Khánh và Ninh Viết Sơn, những người tốt nghiệp năm 2002 và 2003, là tham gia dự án teletext ngay khi tốt nghiệp đại học Bách khoa. Nội dung quan trọng của dự án là thiết kế phần giao tiếp chíp.
Giữa lý thuyết và thực tế
Kỹ sư Ninh Viết Sơn nhớ lại: “Mới ra trường, tham gia ngay dự án nên cái gì cũng bỡ ngỡ”. Lý thuyết là một chuyện, còn ứng dụng trên thực tế như thế nào, lại là chuyện khác. Sự khác biệt nữa, giữa nhà trường và thực tế, theo anh Sơn, là phải có kết quả cụ thể, chứ không phải cho ra kết quả như giải bài tập hay làm một đồ án thiết kế.
Mới tiếp xúc với thực tế, các kỹ sư trẻ còn phải làm quen với làm việc nhóm. “ Cũng thuận lợi hơn vì chúng tôi đều học cùng trường nên biết nhau trước”. Theo Phương Thảo, quan trọng nhất trong làm việc nhóm là tinh thần đồng đội, cùng chia sẻ kiến thức. “Trên thực tế có nhiều hướng tiếp cận vấn đề, ai chọn hướng nào thì phải tìm hiểu thêm” - anh Khánh cho biết.
Cũng do nhiều hướng đi, nên có lúc không tránh khỏi phải tranh luận. Đã làm việc theo nhóm thì phải tuân thủ quyết định của nhóm. Anh Sơn nói: “Được cái là trong kỹ thuật, có thể tính toán chi tiết ra được con số cụ thể để xác định phương án tối ưu”.
Công việc nghiên cứu không tránh khỏi có lúc bế tắc. Mỗi người, mỗi tính cách và mỗi cách phản ứng lại khi gặp tình huống đó. Với Phương Thảo, có buồn nhưng phải biết gạt qua một bên để tiếp tục tìm hướng giải quyết. Cô thường quay lại trường, tìm thầy để được chỉ dẫn thêm. Còn Khánh và Sơn khi nản, thì lang thang trên các diễn đàn chuyên ngành để tìm tài liệu hay hỏi thêm các đàn anh.
Cứ như vậy, mà tích luỹ kinh nghiệm và kiến thức, mà thu hẹp khoảng cách giữa lý thuyết và thực tế. Đưa teletext vào truyền hình xong, họ quay sang nghiên cứu thiết kế chíp cho DVD. Bài toán hiển thị hình ảnh minh hoạ cho phù hợp đã được giải sau khi nghiên cứu thành công ngôn ngữ xử lý hình ảnh minh hoạ. Hiện, ngôn ngữ này đang được Cục Sở hữu trí tuệ xem xét và cấp bản quyền.
Xác định chỗ đứng
Nhìn lại các dự án đã tham gia, cả ba thành viên trẻ đều nhận xét: kiến thức nhà trường là nền tảng cơ bản để phát triển. Ninh Viết Sơn cho biết: “ Ban đầu kiến thức nền chỉ có 20%, còn lại phải cập nhật thêm, tìm hiểu thêm. Kiến thức nền này ngày càng tăng qua các dự án”.
Trong các dự án, các thành viên phải làm việc với các đối tác nước ngoài. Điều này đòi hỏi kỹ năng giao tiếp của người làm, trong đó, không thể thiếu ngoại ngữ. Các thành viên đều chung nhận định, phải chuẩn bị ngay khi còn đang học. “ Ngoài tiếng Anh giao tiếp, phải nắm vững tiếng Anh chuyên ngành” - Sơn nói. Kinh nghiệm riêng của Sơn, anh chàng quê gốc Nha Trang, là không ngại hỏi các đối tác nước ngoài.
Với kiến thức và kinh nghiệm làm việc được tích luỹ dần theo thời gian, các thành viên trẻ giờ đã tự tin hơn, cả trong công việc và đời sống. “Xác định chỗ đứng, công việc có phù hợp với mình hay không là điều quan trọng”. Câu nói ấy được Sơn dùng thay cho câu trả lời về việc thay đổi chỗ làm, tìm những công ty nước ngoài lương cao.
Sự tự tin đó khiến họ suy nghĩ rằng: công nghệ Việt là phải nắm vững và làm chủ công nghệ. “Chúng tôi rất tự tin sẽ làm được điều đó” - cả ba người cùng khẳng định. Họ đã cười rất tự nhiên khi nhớ về buổi phỏng vấn xin việc mấy năm trước. “Nhìn khẩu hiệu Tự tin công nghệ Việt của công ty Vitek, lúc đó, tôi thấy khá mơ hồ” - một thành viên thú thật.
Doanh nghiệp phần mềm Việt Nam khó giữ người
Người đăng: chaobuoisang
| |
Theo Minh Đức, anh tốt nghiệp đại học gần 5 năm và đã 2 lần chuyển nơi làm việc. Nơi thứ nhất anh làm gần 3 năm, kể cả thời gian thực tập và làm thêm, nhưng thu nhập quá thấp nên anh cương quyết nghỉ. Nơi thứ hai, anh ra đi với bức xúc môi trường làm việc không chuyên nghiệp và không có điều kiện phát triển chuyên môn. Hai công ty trên đều là các doanh nghiệp phần mềm Việt Nam. Nơi thứ ba anh đang làm là công ty gia công sản phẩm cho nước ngoài. "Môi trường làm việc của công ty này chuyên nghiệp hơn và thu nhập của tôi cũng cao hơn 2 công ty trước. Tuy nhiên, thời gian làm việc gần như không có giới hạn. Tôi nghĩ, với khả năng và kinh nghiệm hiện có, tôi sẽ tìm được công ty khác với mức lương thỏa đáng hơn", anh Đức tâm sự.
Anh Nguyễn Văn Dương, đang quản lý phòng công nghệ thông tin của một công ty khá có tiếng ở TP HCM, cho rằng nhiều doanh nghiệp phần mềm Việt Nam hiện nay chưa có kinh nghiệm giữ chân nhân viên. Theo anh, sau mỗi bước trưởng thành về nghề nghiệp, các cử nhân, chuyên viên công nghệ thông tin sẽ có nhu cầu cao hơn về thu nhập, điều kiện làm việc, cơ hội thăng tiến... "Không ít công ty có môi trường làm việc mang tính gia đình, chưa có cung cách làm việc chuyên nghiệp, chưa sử dụng người đúng nơi, đúng chỗ", anh Dương nói. "Chuyên viên ngành này vẫn là hàng hiếm. Nếu các nhà quản lý doanh nghiệp không nhạy bén nắm bắt và đáp ứng những nguyện vọng chính đáng của nhân viên, thì tất yếu họ phải tìm nơi phù hợp hơn để cống hiến". Anh Dương cho biết thêm, phần lớn bạn đồng môn với anh ít nhất cũng 1 lần chuyển nơi làm việc, dù họ ra trường chưa tới 4 năm.
"Sự bất ổn về nhân sự đang là tình trạng chung của các doanh nghiệp phần mềm Việt Nam", ông Trần Lạc Hồng, Phó chủ tịch Hội Tin học TP HCM, nói. Hơn 90% doanh nghiệp phần mềm trên địa bàn thành phố có quy mô vừa và nhỏ. Người sáng lập các doanh nghiệp hầu hết là những kỹ sư trong lĩnh vực công nghệ thông tin, có kiến thức chuyên môn nhưng thiếu kinh nghiệm thương trường. Khi công ty mở rộng quy mô thì họ không quản lý nổi. Nguồn tuyển dụng ban đầu của họ thường là sinh viên mới tốt nghiệp. Khoảng 6 tháng trở đi, khi các nhân viên này có kinh nghiệm nhất định về nghề, họ sẽ bỏ sang công ty khác, thường là của nước ngoài, có mức lương và môi trường làm việc hấp dẫn hơn.
Ông Trần Anh Tuấn, Phó Giám đốc Công ty AZ Solutions nhận xét, nhiều lãnh đạo doanh nghiệp phần mềm Việt Nam chuyên về kỹ thuật, nhưng đây không phải là tố chất cơ bản dẫn tới thành công của doanh nghiệp. Ông phân tích,
Các nhà quản lý doanh nghiệp phần mềm đều đồng ý rằng tình trạng bất ổn về nhân sự ảnh hưởng trực tiếp tới uy tín và quá trình phát triển các đơn vị. Tuy nhiên, tình trạng này sẽ còn kéo dài, vì đa số doanh nghiệp phần mềm Việt Nam chưa thực sự có tên tuổi, doanh thu hạn chế, trả lương chưa cao. "Nếu thu nhập chưa cao nhưng môi trường làm việc chuyên nghiệp, tên tuổi của công ty được không ít đối tác biết đến thì nhân viên có thể ở lại. Họ có nguồn động viên về tinh thần, họ nhìn thấy triển vọng của công ty. Còn doanh nghiệp chẳng có tiếng tăm gì, lại trả lương thấp thì chắc chắn họ sẽ ra đi thôi", ông
Đại diện các công ty hoạt động trong lĩnh vực này đều cho rằng cơ quan quản lý nhà nước và hiệp hội đại diện cho doanh nghiệp cần đẩy mạnh quảng cáo thương hiệu phần mềm Việt Nam. Vì như thế, các doanh nghiệp mới có điều kiện lọt vào "mắt xanh" những đối tác lớn, cải thiện được thu nhập và có tiếng tăm hơn. Đồng thời, các cơ quan chức năng cũng nên xem xét có cơ chế hỗ trợ phù hợp, giảm thiểu khó khăn cho các doanh nghiệp phần mềm có chiến lược tốt nhưng tiềm lực vốn và con người hạn chế.
Đã đến lúc phải đầu tư cho hệ thống “phòng thủ”
Người đăng: chaobuoisang
Trong một thế giới mà các loại virus máy tính ngày càng “sinh sôi nảy nở” và lây lan một cách “kinh hoàng”, đó là chưa kể các loại thư rác (spam) và quảng cáo dạng pop-up... làm cho người dùng máy tính có kết nối Internet vô cùng khó chịu, cần có một chương trình, một giải pháp có thể phát hiện và tiêu diệt những thứ không mời mà đến này.
Miễn phí hay trả tiền?
Thực tế, người dùng gia đình (và cả các doanh nghiệp nhỏ) thường chỉ trông cậy vào việc máy tính khi mua về đều đã được cài đặt sẵn một phần mềm diệt virus nào đó, có thể là miễn phí hay bẻ khoá. Các phần mềm này phát huy được công dụng tốt trong thời gian đầu, nhưng chúng sẽ nhanh chóng lỗi thời và không có khả năng tiêu diệt các loại virus mới do không được cập nhật hoặc không được hãng sản xuất hỗ trợ. Vì vậy, người dùng sẽ không được bảo vệ an toàn, bù lại họ không phải trả tiền cho những phần mềm này.
Với phần mềm có bản quyền, bạn sẽ được cập nhật liên tục. Trong trường hợp nhà sản xuất chưa có bản cập nhật thì bạn có thể gửi thông tin về loại virus mới để họ viết chương trình cập nhật tiêu diệt loại virus này và cung cấp cho bạn những giải pháp chống lại nó.
Trong khi đó đa số các tổ chức, các công ty trung bình và lớn tại Việt Nam hoạt động trong các lĩnh vực tài chính, ngân hàng, điện lực, bưu chính - viễn thông, giáo dục đào tạo... đã chú trọng nhiều đến các vấn đề bảo mật, an toàn dữ liệu nói chung và phần mềm diệt virus nói riêng, vì đối với họ việc đảm bảo an toàn dữ liệu và hệ thống hoạt động thông suốt là quan trọng. Chính vì vậy nhiều công ty đã đầu tư không ít tiền để có được những giải pháp phòng chống virus ở nhiều cấp độ khác nhau.
Nhiều công ty phân phối phần mềm cho biết, đa số người dùng chỉ chú ý đến việc đầu tư mua các phần mềm diệt virus khi họ đã phải gánh chịu những tổn thất do bị virus tấn công. Tuy nhiên, rõ ràng thị trường phần mềm diệt virus có bản quyền tại Việt Nam đang gia tăng một cách đáng kể, đó là do ý thức dùng phần mềm có bản quyền của người dùng ngày càng cao và do ngày càng có nhiều loại virus với mức độ phá hoại nghiêm trọng. Hơn bao giờ hết, vì sự an toàn dữ liệu cũng như phát huy cao nhất công suất của máy tính, các chuyên gia khuyên rằng đã đến lúc không chỉ các công ty mà ngay cả người dùng gia đình nên quan tâm đầu tư cho việc bảo vệ máy tính.
Đầu tư hiệu quả
Không kể những chương trình miễn phí đang rất phổ biến tại Việt Nam, hầu hết các phần mềm diệt virus nổi tiếng trên thế giới của các hãng như Symantec, McAfee (nhà phân phối là công ty TD&T, 103 Pasteur, Q1, TP.HCM), Trend Micro (phân phối bởi Misoft, số 11 Phan Huy Chú, Hà Nội; 60 Trường Sơn, Q.Tân Bình, TP.HCM), Computer Associates International (do FPT phân phối, 1 Trịnh Hoài Đức, Hà Nội; 8 Trương Định, Q3, TP.HCM)... đều đã được bán tại Việt Nam thông qua các nhà phân phối. Các công ty này đều có các giải pháp toàn diện từ Internet gateway, email server cho tới server mạng nội bộ và máy tính cá nhân cùng các thiết bị trợ giúp cá nhân số (PDA).
Hiện nay giá cả của các giải pháp phòng chống virus rất khác nhau, tuỳ thuộc vào qui mô và mức độ bảo vệ... Các giải pháp phòng chống virus dành cho máy tính cá nhân tại Việt Nam hiện có giá dưới 80 USD, cho server có giá cao hơn nhưng hiệu quả hơn vì bảo vệ ngay “cổng” hệ thống mạng. Các chuyên gia khuyên người dùng nên chọn các chương trình phòng chống virus có khả năng loại bỏ spam và pop-up vì đây đang là vấn đề “nóng” trên toàn thế giới.
Vấn nạn lướt web sex trong sinh viên
Người đăng: chaobuoisang
| |
Trong một tiệm Internet, hai sinh viên đang say sưa dán mắt vào màn hình vi tính cười nói khoái trá: "Đã thật!". PC trước mặt hai người đang trình diễn hàng loạt cảnh mùi mẫn của những "diễn viên" đồng giới. Một trong hai sinh viên bày tỏ: "Bình thường thôi, coi gay chơi mới độc chứ mấy loại khác coi hoài chán phèo!"…
Tại một cửa hàng Internet nhỏ trên đường Nguyễn Duy Dương, quận 10 (TP HCM), dàn máy sát góc tường có nhiều sinh viên đang tha hồ "cưỡi" chuột, lướt phím, thả hồn vào những trang web đen nhan nhản trên mạng. Đó cũng là tình trạng thường thấy của rất nhiều dịch vụ Internet. Chuyện diễn viên Y., người mẫu X. bị tung hình sex lên mạng được sinh viên cập nhật và phát tán rất nhanh. Những đĩa phim “mát mẻ” được truyền đi trong giới sinh viên theo chu trình đơn giản. Chỉ cần bỏ ra 1.000 đồng với chiếc USB (ổ cứng di động) be bé khoảng 128 MB là đủ để download vài đoạn phim "hot" nhất vừa rêu rao trên mạng. Sau đó, chúng được chuyển vào các ổ cứng trong máy vi tính của chủ nhân. Và cứ thế, một bộ phận không nhỏ sinh viên nghiễm nhiên trở thành lực lượng phát tán và tàng trữ phim ảnh đồi trụy.
Một sinh viên Cao đẳng Kinh tế đối ngoại thường "tự hào" với bạn bè: "Việt Nam, Hàn Quốc hay Mỹ, tụi mày muốn coi phim gì cũng có. Đứa nào có nhu cầu tao 'cop' giùm vô tư, chỉ cần có USB là được".
Đến bất kỳ dịch vụ mạng công cộng nào cũng dễ nhìn thấy bảng khuyến cáo với hàng chữ to đùng: "Quý khách không được truy cập những trang web đồi trụy" dán trên tường. Nhưng tác dụng của những dòng chữ này chỉ "dán cho vui".
Nổi bật nhất phải kể đến "làng" đại học Linh Trung, Thủ Đức, khu vực tập trung rất đông sinh viên, lại là vùng ven thành phố nên rất dễ dẫn đến nguy cơ bùng phát "dịch sex" trên diện rộng. Gần đây, dịch vụ Internet ở Linh Trung mọc lên như nấm sau mưa. Tuy một số tiệm có cài chương trình ngăn cấm khách hàng truy cập những trang web đồi trụy, nhưng có cũng như không vì sinh viên đã "chế" ra cách 'bẻ khóa" hữu hiệu...
Một sinh viên tự xưng là "tác giả" của "chiêu bẻ khóa" độc đáo, bật mí: "Thật ra họ chỉ cấm được từng trang, chứ không ngăn được nếu mình vào hai trang cùng một lúc". Nói đoạn, anh chàng lướt tay thoăn thoắt trên bàn phím gõ vào thanh tìm kiếm... Lập tức, màn hình xuất hiện một bản khuyến cáo với hàng chữ: "Trang web này bị cấm không vào được...". Nhưng chẳng hề gì, tay "cracker" này bình thản lôi dòng chữ "vô dụng" ấy "ném" vào một góc trên desktop (chứ không tắt đi), rồi lại tiếp tục check vào một trang khác. Kết quả là những hình ảnh khỏa thân "tươi mát" nhất của trang này dần dần hiện ra choáng ngợp cả màn hình.
Hiện nay, ngoài những chiếc thẻ USB nhỏ bé, giới sinh viên sưu tầm phim sex còn có một vũ khí phát tán "lợi hại" nữa là những chiếc mobile đắt tiền cỡ như 3650, 3660, 7610... Đối với những "chú dế" thuộc hàng "đại gia" như thế thì việc chuyển tải những đoạn phim đen từ VCD hay mạng Internet là một điều quá dễ dàng. Không ít sinh viên thường rỉ tai nhau đến các dịch vụ điện thoại di động để nạp phim sex vào mobile, giá dịch vụ này từ vài chục đến cả trăm nghìn đồng tùy theo độ "hot" của phim, nhưng đắt nhất vẫn là phim Việt Nam.
TS. Vũ Quang Hà, Phó chủ nhiệm khoa Xã hội học, Đại học Khoa học xã hội và nhân văn (TP HCM), cho biết: "Với những hình ảnh đồi trụy xuất hiện nhan nhản trên mạng như hiện nay thì thật khó tránh khỏi việc sinh viên tiếp xúc với những thứ đó, nó thuộc về tính hiếu kỳ của mỗi người".
Theo TS Hà, để giải quyết vấn đề này, một mặt cần có sự quản lý chặt chẽ hơn của các cơ quan chức năng đối với việc phát tán phim ảnh đồi trụy trên mạng, mặt khác tổ chức Đoàn, Hội các trường phải vào cuộc, thu hút sinh viên vào những hoạt động tích cực và lành mạnh hơn.